詠石菖蒲

宋代 釋蘊常
細水圍棋石,纖縴手自移。幾年離雁盪,萬里到天池。 浮玉春風後,小姑煙雨時。它年懷勝絕,魂夢亦清奇。
shuǐ wéi shí   xiān qiàn shǒu nián yàn dàng   wàn dào tiān chí
chūn fēng hòu   xiǎo yān shí nián huái shèng jué   hún mèng qīng