用前韵寄明叔

宋代 赵蕃
须白底用悲,我十君二五。 亦莫问此身,寒暑堪几数。 别君春已夏,往往疏劳苦。 况说买江天,重听诵诗许。 君德故有基,层台繇累土。 不问鸱鸮诗,犹谓民或侮。 如我乃宜归,舍农即为圃。 永与世俗辞,君来当勿户。
bái yòng bēi   shí jūn èr  
wèn shēn   hán shǔ kān shù  
bié jūn chūn xià   wǎng wǎng shū láo  
kuàng shuō mǎi jiāng tiān   zhòng tīng sòng shī  
jūn yǒu   céng tái yáo lèi  
wèn chī xiāo shī   yóu wèi mín huò  
nǎi guī   shě nóng wéi  
yǒng shì   jūn lái dāng