用前韵

宋代 吴渊
每来登眺便眉伸,高处苍穹俨若临。投老光阴随日晚,思归情绪与秋深。 鹭飞沙际迷人目,雁满江头动客心。北望淮淝何处是,晚来烟雾正沈沈。
měi lái dēng tiào biàn 便 méi shēn   gāo chù cāng qióng yǎn ruò lín tóu lǎo guāng yīn suí wǎn   guī qíng qiū shēn    
fēi shā rén   yàn mǎn jiāng tóu dòng xīn běi wàng huái féi chǔ shì wǎn   lái yān zhèng shěn shěn