用前韻

宋代 吳淵
每來登眺便眉伸,高處蒼穹儼若臨。投老光陰隨日晚,思歸情緒與秋深。 鷺飛沙際迷人目,雁滿江頭動客心。北望淮淝何處是,晚來煙霧正沈沈。
měi lái dēng tiào biàn 便 méi shēn   gāo chù cāng qióng yǎn ruò lín tóu lǎo guāng yīn suí wǎn   guī qíng qiū shēn    
fēi shā rén   yàn mǎn 滿 jiāng tóu dòng xīn běi wàng huái féi chǔ shì wǎn   lái yān zhèng shěn shěn