用明发不寐有怀二人为韵寄李秉彝德叟

宋代 黄庭坚
桃李春成径,本自不期人。 历下两寒士,箪瓢能悦亲。 耻蒙伐国问,肯卧覆车尘。 子既得此友,从之求日新。
táo chūn chéng jìng   běn rén
xià liǎng hán shì   dān piáo néng yuè qīn
chǐ méng guó wèn   kěn chē chén
zi yǒu   cóng zhī qiú xīn