用明發不寐有懷二人為韻寄李秉彝德叟

宋代 黃庭堅
桃李春成徑,本自不期人。 歷下兩寒士,簞瓢能悅親。 恥蒙伐國問,肯臥覆車塵。 子既得此友,從之求日新。
táo chūn chéng jìng   běn rén
xià liǎng hán shì   dān piáo néng yuè qīn
chǐ méng guó wèn   kěn chē chén
zi yǒu   cóng zhī qiú xīn