咏柳

唐代 吴融
自与莺为地,不教花作媒。细应和雨断,轻只爱风裁。 好拂锦步障,莫遮铜雀台。灞陵千万树,日暮别离回。
yīng wéi   jiào huā zuò méi yìng duàn   qīng zhǐ ài fēng cái
hǎo jǐn zhàng   zhē tóng què tái líng qiān wàn shù   bié huí