詠柳

唐代 吳融
自與鶯為地,不教花作媒。細應和雨斷,輕只愛風裁。 好拂錦步障,莫遮銅雀台。灞陵千萬樹,日暮別離回。
yīng wéi   jiào huā zuò méi yìng duàn   qīng zhǐ ài fēng cái
hǎo jǐn zhàng   zhē tóng què tái líng qiān wàn shù   bié huí