咏菊

元代 熊禾
庐峰几千仞,中有云一龛。 幽幽遯世人,诛茅绍为庵。 我尝造其间,追寻极幽探。 山中满兰蕙,谷口罗松杉。 更有药圃畦,种菊杞与甘, 疗疾还延年,未数菊水潭。 百年未云久,涧草空毵毵。 我居北涧北,子住南涧南。 偶然比邻并,妙处谁能参。 古来种菊人,祗言晋陶潜。 当年移南村,北地何所躭。 亦曰素心人,可与共晤谈。 云何舍之去,我怀殊未谙。 八表方停云,处处迷征骖。 何如且归来,理此荒径三。 岁晚永为伴,青松冠前岩。 唐人爱牡丹,末俗亦易酣。 保此霜下杰,毋令涧怀惭。 万古晋徵士,可使顽夫廉。 题作柴桑人,纲目书法严。 我欲质巾几,白云满虚檐。
fēng qiān rèn   zhōng yǒu yún kān  
yōu yōu dùn shì rén   zhū máo shào wèi ān  
cháng zào jiān   zhuī xún yōu tàn  
shān zhōng mǎn lán huì   kǒu luó sōng shān  
gèng yǒu yào   zhǒng gān  
liáo hái yán nián   wèi shù shuǐ tán  
bǎi nián wèi yún jiǔ   jiàn cǎo kōng sān sān  
běi jiàn běi   zi zhù nán jiàn nán  
ǒu rán lín bìng   miào chù shuí néng cān  
lái zhǒng rén   zhī yán jìn táo qián  
dāng nián nán cūn   běi suǒ dān  
yuē xīn rén   gòng tán  
yún shě zhī   huái 怀 shū wèi ān  
biǎo fāng tíng yún   chù chù zhēng cān  
qiě guī lái   huāng jìng sān  
suì wǎn yǒng wèi bàn   qīng sōng guān qián yán  
táng rén ài dan   hān  
bǎo shuāng xià jié   lìng jiàn huái 怀 cán  
wàn jìn zhǐ shì   shǐ 使 wán lián  
zuò chái sāng rén   gāng shū yán  
zhì jīn   bái yún mǎn yán