咏家酝十韵

唐代 白居易
独醒从古笑灵均,长醉如今斅伯伦。旧法依稀传自杜, 新方要妙得于陈。井泉王相资重九,麹糵精灵用上寅。 酿糯岂劳炊范黍,撇篘何假漉陶巾。常嫌竹叶犹凡浊, 始觉榴花不正真。瓮揭开时香酷烈,瓶封贮后味甘辛。 捧疑明水从空化,饮似阳和满腹春。色洞玉壶无表里, 光摇金醆有精神。能销忙事成闲事,转得忧人作乐人。 应是世间贤圣物,与君还往拟终身。
xǐng cóng xiào líng jūn   cháng zuì jīn xiào lún jiù chuán  
xīn fāng yào miào chén jǐng quán wáng xiāng chóng jiǔ   niè jīng líng yòng shàng yín
niàng nuò láo chuī fàn shǔ   piē chōu jiǎ táo jīn cháng xián zhú yóu fán zhuó  
shǐ jué liú huā zhèng zhēn wèng jiē kāi shí xiāng liè   píng fēng zhù hòu wèi gān xīn
pěng míng shuǐ cóng kōng huà   yǐn shì yáng mǎn chūn dòng biǎo  
guāng yáo jīn zhǎn yǒu jīng shén néng xiāo máng shì chéng xián shì   zhuǎn yōu rén zuò yuè rén
yìng shì shì jiān xián shèng   jūn hái wǎng zhōng shēn