詠家醞十韻

唐代 白居易
獨醒從古笑靈均,長醉如今斅伯倫。舊法依稀傳自杜, 新方要妙得於陳。井泉王相資重九,麴糵精靈用上寅。 釀糯豈勞炊范黍,撇篘何假漉陶巾。常嫌竹葉猶凡濁, 始覺榴花不正真。瓮揭開時香酷烈,瓶封貯後味甘辛。 捧疑明水從空化,飲似陽和滿腹春。色洞玉壺無表里, 光搖金醆有精神。能銷忙事成閒事,轉得憂人作樂人。 應是世間賢聖物,與君還往擬終身。
xǐng cóng xiào líng jūn   cháng zuì jīn xiào lún jiù chuán  
xīn fāng yào miào chén jǐng quán wáng xiāng chóng jiǔ   niè jīng líng yòng shàng yín
niàng nuò láo chuī fàn shǔ   piē chōu jiǎ táo jīn cháng xián zhú yóu fán zhuó  
shǐ jué liú huā zhèng zhēn wèng jiē kāi shí xiāng liè   píng fēng zhù hòu wèi gān xīn
pěng míng shuǐ cóng kōng huà   yǐn shì yáng mǎn 滿 chūn dòng biǎo  
guāng yáo jīn zhǎn yǒu jīng shén néng xiāo máng shì chéng xián shì   zhuǎn yōu rén zuò yuè rén
yìng shì shì jiān xián shèng   jūn hái wǎng zhōng shēn