咏古诗十二首 其七
东游沧海滨,回首面大荒。豁达三齐风,连山郁苍苍。
在汉田横氏,不忍南面王。磊落五百贤,从死忽若亡。
壮士不必成,令名固为长。异体同一心,万年尚耿光。
dōng
东
yóu
游
cāng
沧
hǎi
海
bīn
滨
,
huí
回
shǒu
首
miàn
面
dà
大
huāng
荒
huò
。
dá
豁
sān
达
qí
三
fēng
齐
lián
风
,
shān
连
yù
山
cāng
郁
cāng
苍
苍
。
zài
在
hàn
汉
tián
田
héng
横
shì
氏
,
bù
不
rěn
忍
nán
南
miàn
面
wáng
王
lěi
。
luò
磊
wǔ
落
bǎi
五
xián
百
cóng
贤
,
sǐ
从
hū
死
ruò
忽
wáng
若
亡
。
zhuàng
壮
shì
士
bù
不
bì
必
chéng
成
,
lìng
令
míng
名
gù
固
wèi
为
zhǎng
长
yì
。
tǐ
异
tóng
体
yī
同
xīn
一
wàn
心
,
nián
万
shàng
年
gěng
尚
guāng
耿
光
。