涌翠亭梅花

元代 熊禾
来者为新去为陈,阴阳如代各还香。 花开花谢亦常理,对花不必尤花神。 平生性耆不在花,两年颇与梅相亲。 何人种梅绕此屋,一见使我心清冷。 老树槎牙溪侧径,枯枝倒挂池边亭。 花开主人不复赏,我来却作花主人。 此花不必相香色,凜凜大节何峥嵘。 北海雪深臣皓首,霜寒中野儿悲吟。 荷蓧老人留植杖,沧浪孺子来濯缨。 神人妃子固有态,此花不是儿女情。 托根山谷居岁晚,自分不及芳春辰。 春前腊后挺高洁,留与桃李争妍新。 春寒桃李犹未开,莫随羌管轻飘零。 先生自是绝俗士,西湖东合当齐名。 巡檐索笑兴不浅,金樽檀板随红尘。 斯言近戏君勿讶,南山松柏终年青。
lái zhě wèi xīn wèi chén   yīn yáng dài hái xiāng  
huā kāi huā xiè cháng   duì huā yóu huā shén  
píng shēng xìng zài huā   liǎng nián méi xiāng qīn  
rén zhǒng méi rào   jiàn shǐ 使 xīn qīng lěng  
lǎo shù chá jìng   zhī dào guà chí biān tíng  
huā kāi zhǔ rén shǎng   lái què zuò huā zhǔ rén  
huā xiāng xiāng   lǐn lǐn jié zhēng róng  
běi hǎi xuě shēn chén hào shǒu   shuāng hán zhōng ér bēi yín  
diào lǎo rén liú zhí zhàng   cāng làng lái zhuó yīng  
shén rén fēi yǒu tài   huā shì ér qíng  
tuō gēn shān suì wǎn   fēn fāng chūn chén  
chūn qián hòu tǐng gāo jié   liú táo zhēng yán xīn  
chūn hán táo yóu wèi kāi   suí qiāng guǎn qīng piāo líng  
xiān sheng shì jué shì   西 dōng dāng míng  
xún yán suǒ xiào xīng qiǎn   jīn zūn tán bǎn suí hóng chén  
yán jìn jūn   nán shān sōng bǎi zhōng nián qīng