咏春闺怨

元代 欧阳玄
东风园林花草香,芳闺寂寞春昼长。佳人独守情默默,银床锦被閒鸳鸯。 终朝倦绣拈针指,怕向花前听莺语。唤回旧事千万端,杏脸蛾眉泪如雨。 玉郎去年辞家时,绿杨红杏娇春晖。绿杨红杏色如旧,怅望玉郎犹未归。 一春鱼雁音书绝,雪肤消瘦千肠结。断肠独立几黄昏,那更青山苦啼鴂。
dōng fēng yuán lín huā cǎo xiāng   fāng guī chūn zhòu zhǎng jiā rén shǒu qíng   yín chuáng jǐn bèi xián yuān yāng
zhōng zhāo juàn xiù niān zhēn zhǐ   xiàng huā qián tīng yīng huàn huí jiù shì qiān wàn duān   xìng liǎn é méi lèi
láng nián jiā shí   绿 yáng hóng xìng jiāo chūn huī 绿 yáng hóng xìng jiù   chàng wàng láng yóu wèi guī
chūn yàn yīn shū jué   xuě xiāo shòu qiān cháng jié duàn cháng huáng hūn   gèng qīng shān jué