用程兄韵奉诸公题跋还人

宋代 方岳
老砚生苔尔许时,谁怜官事落儿痴。 江湖十载春无据,天地一舟归有期。 客有相从蜗壳语,诗来云受鹤山知。 皮毛剥落惟真实,那用诸公绝妙辞。
lǎo yàn shēng tái ěr shí   shuí lián guān shì lào ér chī  
jiāng shí zài chūn   tiān zhōu guī yǒu  
yǒu xiāng cóng   shī lái yún shòu shān zhī  
máo luò wéi zhēn shí   yòng zhū gōng jué miào