一枝春 人日,题“玉戏图”,同人取梅花枝上积雪印糕相饷遗夫子,戏作此图。
乱积梅枝,压檐低、欲折琼花清玩。东风乍起,不是飞绵香软。
纤纤素手,谩摇向、翠盘零乱。但洗出、一片红芳,袅袅占春一半。
妆成羡它星粲。染脂痕、却是佳人曾惯。草堂寄与,莫道春情犹浅。
春留甚处,想此夕柳眉应展。消几许、帘外湘云,伴人深院。
luàn
乱
jī
积
méi
梅
zhī
枝
,
yā
压
yán
檐
dī
低
yù
、
zhé
欲
qióng
折
huā
琼
qīng
花
wán
清
dōng
玩
fēng
。
zhà
东
qǐ
风
bú
乍
shì
起
,
fēi
不
mián
是
xiāng
飞
ruǎn
绵
香
软
。
xiān
纤
xiān
纤
sù
素
shǒu
手
,
mán
谩
yáo
摇
xiàng
向
cuì
、
pán
翠
líng
盘
luàn
零
dàn
乱
xǐ
。
chū
但
yī
洗
piàn
出
hóng
、
fāng
一
niǎo
片
niǎo
红
zhàn
芳
,
chūn
袅
yí
袅
bàn
占
春
一
半
。
zhuāng
妆
chéng
成
xiàn
羡
tā
它
xīng
星
càn
粲
rǎn
。
zhī
染
hén
脂
què
痕
shì
、
jiā
却
rén
是
céng
佳
guàn
人
cǎo
曾
táng
惯
jì
。
yǔ
草
mò
堂
dào
寄
chūn
与
,
qíng
莫
yóu
道
qiǎn
春
情
犹
浅
。
chūn
春
liú
留
shén
甚
chù
处
,
xiǎng
想
cǐ
此
xī
夕
liǔ
柳
méi
眉
yīng
应
zhǎn
展
xiāo
。
jǐ
消
xǔ
几
lián
许
wài
、
xiāng
帘
yún
外
bàn
湘
rén
云
,
shēn
伴
yuàn
人
深
院
。