依韵吴冲卿秋虫

宋代 梅尧臣
梧桐叶未老,露滴玉井床。 秋虫如里胥,促织何苦忙。 苒苒机上丝,入夜为鼠伤。 织妇中夕起,投梭重徊徨。 那闻草根声,膏入然肝肠。 天子固明圣,措意如陶唐。 下民唯力穑,不见田畴荒。 岂知裒敛人,督责务健强。 所以机中女,心斗日月光。 年年租税在,聒耳信已常。 哀哉四海人,无不由此戕。 吴侯当厅时,静坐爱初凉。 方将同佳人,欢乐举杯觞。 繁鸣杂螇螰,感怆情不皇。 况蒙朝家恩,兄弟登俊良。 意虑宜恤物,以慰众所望。 今者秋虫篇,不异七月章。
tóng wèi lǎo   jǐng chuáng  
qiū chóng   zhī máng  
rǎn rǎn shàng   wèi shǔ shāng  
zhī zhōng   tóu suō zhòng huái huáng  
wén cǎo gēn shēng   gāo rán gān cháng  
tiān míng shèng   cuò táo táng  
xià mín wéi   jiàn tián chóu huāng  
zhī póu liǎn rén   jiàn qiáng  
suǒ zhōng   xīn dòu yuè guāng  
nián nián shuì zài   guō ěr xìn cháng  
āi zāi hǎi rén   yóu qiāng  
hóu dāng tīng shí   jìng zuò ài chū liáng  
fāng jiāng tóng jiā rén   huān bēi shāng  
fán míng   gǎn chuàng qíng huáng  
kuàng méng cháo jiā ēn   xiōng dēng jùn liáng  
  wèi zhòng suǒ wàng  
jīn zhě qiū chóng piān   yuè zhāng