依韻吳沖卿秋蟲

宋代 梅堯臣
梧桐葉未老,露滴玉井床。 秋蟲如里胥,促織何苦忙。 苒苒機上絲,入夜為鼠傷。 織婦中夕起,投梭重徊徨。 那聞草根聲,膏入然肝腸。 天子固明聖,措意如陶唐。 下民唯力穡,不見田疇荒。 豈知裒斂人,督責務健強。 所以機中女,心斗日月光。 年年租稅在,聒耳信已常。 哀哉四海人,無不由此戕。 吳侯當廳時,靜坐愛初涼。 方將同佳人,歡樂舉杯觴。 繁鳴雜螇螰,感愴情不皇。 況蒙朝家恩,兄弟登俊良。 意慮宜恤物,以慰眾所望。 今者秋蟲篇,不異七月章。
tóng wèi lǎo   jǐng chuáng  
qiū chóng   zhī máng  
rǎn rǎn shàng   wèi shǔ shāng  
zhī zhōng   tóu suō zhòng huái huáng  
wén cǎo gēn shēng   gāo rán gān cháng  
tiān míng shèng   cuò táo táng  
xià mín wéi   jiàn tián chóu huāng  
zhī póu liǎn rén   jiàn qiáng  
suǒ zhōng   xīn dòu yuè guāng  
nián nián shuì zài   guō ěr xìn cháng  
āi zāi hǎi rén   yóu qiāng  
hóu dāng tīng shí   jìng zuò ài chū liáng  
fāng jiāng tóng jiā rén   huān bēi shāng  
fán míng   gǎn chuàng qíng huáng  
kuàng méng cháo jiā ēn   xiōng dēng jùn liáng  
  wèi zhòng suǒ wàng  
jīn zhě qiū chóng piān   yuè zhāng