依韵和通判把菊有寄

宋代 梅尧臣
湖边草树多,蠹叶已少色。 唯菊不畏霜,淡艳如有德。 自与兰并生,非因人所植。 爱贵曾未厌,秋日短苦逼。 朋好各相望,采持空叹息。 临杯不能饮,对案不能食。 借问君何忧,节物感人极
biān cǎo shù duō   shǎo  
wéi wèi shuāng   dàn yàn yǒu  
lán bìng shēng   fēi yīn rén suǒ zhí  
ài guì céng wèi yàn   qiū duǎn  
péng hǎo xiāng wàng   cǎi chí kōng tàn  
lín bēi néng yǐn   duì àn néng shí  
jiè wèn jūn yōu   jié gǎn rén