依韵和唐彦猷华亭十咏·陆机宅

宋代 梅尧臣
我思陆平原,废宅荒草深。 才高乃速祸,事往不可箴。 饥乌噪树颠,野鼠窟庭阴。 黄耳亦已死,家书无复寻。
píng yuán   fèi zhái huāng cǎo shēn  
cái gāo nǎi huò   shì wǎng zhēn  
zào shù diān   shǔ tíng yīn  
huáng ěr   jiā shū xún