依韻和唐彥猷華亭十詠·陸機宅
我思陸平原,廢宅荒草深。
才高乃速禍,事往不可箴。
飢烏噪樹顛,野鼠窟庭陰。
黃耳亦已死,家書無復尋。
wǒ
我
sī
思
lù
陸
píng
平
yuán
原
,
fèi
廢
zhái
宅
huāng
荒
cǎo
草
shēn
深
。
cái
才
gāo
高
nǎi
乃
sù
速
huò
禍
,
shì
事
wǎng
往
bù
不
kě
可
zhēn
箴
。
jī
飢
wū
烏
zào
噪
shù
樹
diān
顛
,
yě
野
shǔ
鼠
kū
窟
tíng
庭
yīn
陰
。
huáng
黃
ěr
耳
yì
亦
yǐ
已
sǐ
死
,
jiā
家
shū
書
wú
無
fù
復
xún
尋
。