依韵和刘敞秀才

宋代 梅尧臣
安得采虚名,师道欲吾广。虽然成术业,曾不计少长。 孔孟久已亡,富贵得亦傥。后生不闻义,前辈惧为党。 退之昔独传,力振功不赏。舌吻张洪钟,小大扣必响。 近世复泯灭,务觉多忽恍。今子诚有志,方驾已屡枉。 自惭怀道浅,所得可下上。正如种青松,而欲托朽壤。 典册皆可寻,圣言皆可仰。幸无增我过,此语固不爽。
ān cǎi míng   shī dào guǎng 广 suī rán chéng shù céng   shào zhǎng    
kǒng mèng jiǔ wáng   guì tǎng hòu shēng wén qián   bèi wèi dǎng    
tuì 退 zhī chuán   zhèn gōng shǎng shé wěn zhāng hóng zhōng xiǎo   kòu xiǎng    
jìn shì mǐn miè   jué duō huǎng jīn zi chéng yǒu zhì fāng   jià wǎng    
cán huái 怀 dào qiǎn   suǒ de xià shàng zhèng zhǒng qīng sōng ér   tuō xiǔ rǎng    
diǎn jiē xún   shèng yán jiē yǎng xìng zēng guò   shuǎng