依韵和李君读余注孙子

宋代 梅尧臣
我世本儒术,所谈圣人篇。 圣篇辟乎道,信谓天地根。 众贤发蕴奥,授业称专门。 传笺与注解,璨璨今犹存。 始欲沿其学,陈迹不可言。 唯余兵家说,自昔罕所论。 因暇聊发箧,故读尚可温。 将为文者备,岂必握武贲。 终资仁义师,焉愧道德藩。 挥毫试析理,已厌前辈繁。 信有一日长,可压千载魂。 未涉勿言浅,寻流方见源。 庙谋盛夔禼,正议灭乌孙。 吾徒诚合进,尚念有新尊。
shì běn shù   suǒ tán shèng rén piān  
shèng piān dào   xìn wèi tiān gēn  
zhòng xián yùn ào   shòu chēng zhuān mén  
chuán jiān zhù jiě   càn càn jīn yóu cún  
shǐ yán 沿 xué   chén yán  
wéi bīng jiā shuō   hǎn suǒ lùn  
yīn xiá liáo qiè   shàng wēn  
jiāng wéi wén zhě bèi   bēn  
zhōng rén shī   yān kuì dào fān  
huī háo shì   yàn qián bèi fán  
xìn yǒu zhǎng   qiān zǎi hún  
wèi shè yán qiǎn   xún liú fāng jiàn yuán  
miào móu shèng kuí xiè   zhèng miè sūn  
chéng jìn   shàng niàn yǒu xīn zūn