依韵和李察推留别

宋代 梅尧臣
我学犹肥腱,一食辄易厌。 君何以名虚,每来车马淹。 经术素所浅,道义安得渐。 独有寒苦吟,可与前古兼。 今者抱悲哀,憔悴居穷阎。 愁鸣无好音,亟别空顾瞻。 诗言留彼美,欲和惭无盐。 短兵当长戈,焉得不尽歼。 又如握枯蒿,逆风乘烈炎。 膏肓靡自疗,谁复望针砭。
xué yóu féi jiàn   shí zhé yàn  
jūn míng   měi lái chē yān  
jīng shù suǒ qiǎn   dào ān jiàn  
yǒu hán yín   qián jiān  
jīn zhě bào bēi āi   qiáo cuì qióng yán  
chóu míng hào yīn   bié kōng zhān  
shī yán liú měi   cán yán  
duǎn bīng dāng cháng   yān jìn jiān  
yòu hāo   fēng chéng liè yán  
gāo huāng liáo   shuí wàng zhēn biān