依韵和郭秘校昭亭山偶作

宋代 梅尧臣
知君弃官後,江上寻名山。 心既惯世内,迹欲还人间。 昭亭忽来过,览古兴长叹。 野寺拂尘壁,丹阳已斓斒。 殿角虚宝铎,微风声珊珊。 遗像与笔迹,始得观裴颜。 浅井何泠泠,前溪何潺潺。 幽幽随猿鸟,浑浑忘区寰。 裂裳不为媿,饵芝不为难。 坐对寒雨中,松上孤鹤还。
zhī jūn guān hòu   jiāng shàng xún míng shān  
xīn guàn shì nèi   hái rén jiān  
zhāo tíng lái guò   lǎn xīng cháng tàn  
chén   dān yáng lán bān  
diàn 殿 jiǎo bǎo duó   wēi fēng shēng shān shān  
xiàng   shǐ guān péi yán  
qiǎn jǐng líng líng   qián chán chán  
yōu yōu suí yuán niǎo   hún hún wàng huán  
liè cháng wéi kuì 媿   ěr zhī wéi nán  
zuò duì hán zhōng   sōng shàng hái