依韵和春日偶书

宋代 梅尧臣
瓮面春醅压嫩蓝,盘中鹅{上炙下肉}亦肥甘。 正宜醉梦轻为蝶,苦怕酬诗密似蚕。 病起羊公方隐几,归来陶令只乘篮。 河堤古木欣欣暗,野水新秧拍拍渰。 已向官资随分足,莫将忠愤等闲谈。 况於世上诸般厌,不作人间一例贪。 陋巷自知当退缩,拥门谁解更趋参。 高低趣向难为合,冷暖情怀固饱谙。 勉意妻儿犹苟禄,强颜冠冕未抽簪。 唯公恩遇留连久,频对樽罍也负惭。
wèng miàn chūn pēi nèn lán   pán zhōng é   { shàng zhì xià ròu   } féi gān  
zhèng zuì mèng qīng wèi dié   chóu shī shì cán  
bìng yáng gōng fāng yìn   guī lái táo lìng zhǐ chéng lán  
xīn xīn àn   shuǐ xīn yāng pāi pāi yǎn  
xiàng guān suí fēn   jiāng zhōng fèn děng xián tán  
kuàng shì shàng zhū bān yàn   zuò rén jiān tān  
lòu xiàng zhī dāng tuì 退 suō   yōng mén shuí jiě gèng cān  
gāo xiàng nán wéi   lěng nuǎn qíng huái 怀 bǎo ān  
miǎn ér yóu gǒu   qiǎng yán guān miǎn wèi chōu zān  
wéi gōng ēn liú lián jiǔ   pín duì zūn léi cán