依韻和春日偶書

宋代 梅堯臣
瓮面春醅壓嫩藍,盤中鵝{上炙下肉}亦肥甘。 正宜醉夢輕為蝶,苦怕酬詩密似蠶。 病起羊公方隱几,歸來陶令只乘籃。 河堤古木欣欣暗,野水新秧拍拍渰。 已向官資隨分足,莫將忠憤等閒談。 況於世上諸般厭,不作人間一例貪。 陋巷自知當退縮,擁門誰解更趨參。 高低趣向難為合,冷暖情懷固飽諳。 勉意妻兒猶苟祿,強顏冠冕未抽簪。 唯公恩遇留連久,頻對樽罍也負慚。
wèng miàn chūn pēi nèn lán   pán zhōng é   { shàng zhì xià ròu   } féi gān  
zhèng zuì mèng qīng wèi dié   chóu shī shì cán  
bìng yáng gōng fāng yìn   guī lái táo lìng zhǐ chéng lán  
xīn xīn àn   shuǐ xīn yāng pāi pāi yǎn  
xiàng guān suí fēn   jiāng zhōng fèn děng xián tán  
kuàng shì shàng zhū bān yàn   zuò rén jiān tān  
lòu xiàng zhī dāng tuì 退 suō   yōng mén shuí jiě gèng cān  
gāo xiàng nán wéi   lěng nuǎn qíng huái bǎo ān  
miǎn ér yóu gǒu 祿   qiǎng yán guān miǎn wèi chōu zān  
wéi gōng ēn liú lián jiǔ   pín duì zūn léi cán