依韵酬吴春卿二首其二·松

宋代 范仲淹
亭亭百尺栋梁身,寂寞云根与涧滨。 寒冒雪霜宁是病,静期风月不须春。 萧萧远韵和于乐,密密清阴意在人。 高节直心时勿伐,千秋为石乃知神。
tíng tíng bǎi chǐ dòng liáng shēn   yún gēn jiàn bīn  
hán mào xuě shuāng níng shì bìng   jìng fēng yuè chūn  
xiāo xiāo yuǎn yùn   qīng yīn zài rén  
gāo jié zhí xīn shí   qiān qiū wèi shí nǎi zhī shén