乙酉八月既望,露台赏月,怅然有作
云汉何寂寂,万里悬孤蟾。玉兔终古伴,阴阳遂相兼。
我坐露台上,茕茕心难恬。举杯邀霜娥,欲诉语忽钳。
天香自馥馥,幽影空纤纤。不知晓寒重,但觉愁更添。
yún
云
hàn
汉
hé
何
jì
寂
jì
寂
,
wàn
万
lǐ
里
xuán
悬
gū
孤
chán
蟾
。
。
yù
玉
tù
兔
zhōng
终
gǔ
古
bàn
伴
,
yīn
阴
yáng
阳
suì
遂
xiāng
相
jiān
兼
。
。
wǒ
我
zuò
坐
lù
露
tái
台
shàng
上
,
qióng
茕
qióng
茕
xīn
心
nán
难
tián
恬
。
。
jǔ
举
bēi
杯
yāo
邀
shuāng
霜
é
娥
,
yù
欲
sù
诉
yǔ
语
hū
忽
qián
钳
。
。
tiān
天
xiāng
香
zì
自
fù
馥
fù
馥
,
yōu
幽
yǐng
影
kōng
空
xiān
纤
xiān
纤
。
。
bù
不
zhī
知
xiǎo
晓
hán
寒
zhòng
重
,
dàn
但
jué
觉
chóu
愁
gèng
更
tiān
添
。
。