一叶落 秋闺

清代 吴绮
一叶落,黏珠箔。青蛾夜半伤离索。叶离春更生,人离尽虚约。 尽虚约,前事思量错。
luò   nián zhū qīng é bàn shāng suǒ chūn gēng shēng rén   jǐn yuē      
jǐn yuē   qián shì liáng cuò