挹仙亭

宋代 真德秀
汉宫苇箧儿呱呱,济南梓柱阴扶疏。 富平家人正愉乐,安昌帝师工献谀。 子真东南一尉耳,黄绶凄凉百僚底。 手持短疏叩天阍,义激丹衷泪横眦。 翩然一朝径拂衣,爱君无路空依依。 人传九江已仙去,吴门再见是邪非。 神仙茫茫那可恻,上帝从来赏忠直。 天上果有骖鸾人,合领群真朝北极。 自从举手谢世间,千年白鹤保时还。 玉箫声断杉桧冷,只余丹灶留空山。 谷口之孙古肤使,亭斸青冥挹仙袂。 耿耿应怀贯日忠,飘飘岂羡凌云气。 我来快读华星篇,清彻毛骨风泠然。 何当结茅最高顶,一榻容我分云烟。
hàn gōng wěi qiè ér   nán zhù yīn shū  
píng jiā rén zhèng   ān chāng shī gōng xiàn  
zhēn dōng nán wèi ěr   huáng shòu liáng bǎi liáo  
shǒu chí duǎn shū kòu tiān hūn   dān zhōng lèi héng  
piān rán zhāo jìng   ài jūn kōng  
rén chuán jiǔ jiāng xiān   mén zài jiàn shì xié fēi  
shén xiān máng máng   shàng cóng lái shǎng zhōng zhí  
tiān shàng guǒ yǒu cān luán rén   lǐng qún zhēn cháo běi  
cóng shǒu xiè shì jiān   qiān nián bái bǎo shí hái  
xiāo shēng duàn shān guì lěng   zhǐ dān zào liú kòng shān  
kǒu zhī sūn shǐ 使   tíng zhǔ qīng míng xiān mèi  
gěng gěng yīng huái 怀 guàn zhōng   piāo piāo xiàn líng yún  
lái kuài huá xīng piān   qīng chè máo fēng líng rán  
dāng jié máo zuì gāo dǐng   róng fēn yún yān