挹仙亭

宋代 真德秀
漢宮葦篋兒呱呱,濟南梓柱陰扶疏。 富平家人正愉樂,安昌帝師工獻諛。 子真東南一尉耳,黃綬淒涼百僚底。 手持短疏叩天閽,義激丹衷淚橫眥。 翩然一朝徑拂衣,愛君無路空依依。 人傳九江已仙去,吳門再見是邪非。 神仙茫茫那可惻,上帝從來賞忠直。 天上果有驂鸞人,合領群真朝北極。 自從舉手謝世間,千年白鶴保時還。 玉簫聲斷杉檜冷,只余丹灶留空山。 谷口之孫古膚使,亭斸青冥挹仙袂。 耿耿應懷貫日忠,飄飄豈羨凌雲氣。 我來快讀華星篇,清徹毛骨風泠然。 何當結茅最高頂,一榻容我分雲煙。
hàn gōng wěi qiè ér   nán zhù yīn shū  
píng jiā rén zhèng   ān chāng shī gōng xiàn  
zhēn dōng nán wèi ěr   huáng shòu liáng bǎi liáo  
shǒu chí duǎn shū kòu tiān hūn   dān zhōng lèi héng  
piān rán zhāo jìng   ài jūn kōng  
rén chuán jiǔ jiāng xiān   mén zài jiàn shì xié fēi  
shén xiān máng máng   shàng cóng lái shǎng zhōng zhí  
tiān shàng guǒ yǒu cān luán rén   lǐng qún zhēn cháo běi  
cóng shǒu xiè shì jiān   qiān nián bái bǎo shí hái  
xiāo shēng duàn shān guì lěng   zhǐ dān zào liú kòng shān  
kǒu zhī sūn shǐ 使   tíng zhǔ qīng míng xiān mèi  
gěng gěng yīng huái guàn zhōng   piāo piāo xiàn líng yún  
lái kuài huá xīng piān   qīng chè máo fēng líng rán  
dāng jié máo zuì gāo dǐng   róng fēn yún yān