忆吾庐

宋代 李廌
缪挟经世策,蚤衰甘湮沦。 吾庐有佳趣,一廛良可亲。 茂林修竹地,青山白云人。 尘埃付捷径,风波委要津。 吾心如皦日,外物任浮云。 久厌牛马走,欲令鸥鹭驯。 岁月既荏苒,功名定因循。 执鞭吾弗能,得乘岂所欣。 畎亩乐可必,糟糖奚用勤。 泥龟喜曳尾,生刍耻屡陈。 束湿虽有术,末路复谁因。 愿为海底泥,肯羡山上尘。
móu xié jīng shì   zǎo shuāi gān yān lún  
yǒu jiā   chán liáng qīn  
mào lín xiū zhú   qīng shān bái yún rén  
chén āi jié jìng   fēng wěi yào jīn  
xīn jiǎo   wài rèn yún  
jiǔ yàn niú zǒu   lìng ōu xùn  
suì yuè rěn rǎn   gōng míng dìng yīn xún  
zhí biān néng   chéng suǒ xīn  
quǎn   zāo táng yòng qín  
guī wěi   shēng chú chǐ chén  
shù shī 湿 suī yǒu shù   shuí yīn  
yuàn wèi hǎi   kěn xiàn shān shàng chén