以同心之言其臭如兰为韵寄李子先

宋代 黄庭坚
携手力不足,七年坐乖离。 愁思不能眠,起视夜何其。 残月挂破镜,寒星满天垂。 明明故人心,维斗终不移。
xié shǒu   nián zuò guāi
chóu néng mián   shì
cán yuè guà jìng   hán xīng mǎn tiān chuí
míng míng rén xīn   wéi dǒu zhōng