以同心之言其臭如蘭為韻寄李子先

宋代 黃庭堅
攜手力不足,七年坐乖離。 愁思不能眠,起視夜何其。 殘月掛破鏡,寒星滿天垂。 明明故人心,維斗終不移。
xié shǒu   nián zuò guāi
chóu néng mián   shì
cán yuè guà jìng   hán xīng mǎn 滿 tiān chuí
míng míng rén xīn   wéi dǒu zhōng