忆秦娥 昨日尝赋忆秦娥一首,以介石齐前木

元代 倪瓒
笑人寂寞,盖以风雨伤怀耳。兹重改呈,又作一首,共写呈,二君却不可扶疏玉。蟾宫树影阑干曲。阑干曲。一襟香露,几枝金粟。*娥镜里秋云绿。无端风雨声相续。声相续。不须澄霁,为沽**。
xiào rén   gài fēng shāng huái 怀 ěr zhòng gǎi chéng   yòu zuò shǒu   gòng xiě chéng   èr jūn què shū chán gōng shù yǐng lán gān lán gān jīn xiāng   zhī jīn 。*   é jìng qiū yún 绿 duān fēng shēng xiāng shēng xiāng chéng   wèi     **。