憶秦娥 昨日嘗賦憶秦娥一首,以介石齊前木

元代 倪瓚
笑人寂寞,蓋以風雨傷懷耳。茲重改呈,又作一首,共寫呈,二君卻不可扶疏玉。蟾宮樹影闌干曲。闌干曲。一襟香露,幾枝金粟。*娥鏡里秋雲綠。無端風雨聲相續。聲相續。不須澄霽,為沽**。
xiào rén   gài fēng shāng huái ěr zhòng gǎi chéng   yòu zuò shǒu   gòng xiě chéng   èr jūn què shū chán gōng shù yǐng lán gān lán gān jīn xiāng   zhī jīn 。*   é jìng qiū yún duān fēng shēng xiāng shēng xiāng chéng   wèi     **。