忆秦娥 离思

宋代 范安澜
重门闭。东风作恶杨华坠。杨华坠。恼人春色,困人天气。 凭阑提起相思意。裁成锦字无由寄。无由寄。怕他惆怅,替他憔悴。
chóng mén dōng fēng zuò è yáng huá zhuì yáng huá zhuì nǎo rén chūn   kùn rén tiān
píng lán xiāng cái chéng jǐn yóu yóu chóu chàng   qiáo cuì