忆秦娥 剑门关
云千叠,夕阳红处鹃啼血。鹃啼血,悠悠古恨,更凭谁说。
当年险隘成虚设,褒斜栈道烽烟绝。烽烟绝,春明梦里,洞箫吹裂。
yún
云
qiān
千
dié
叠
,
xī
夕
yáng
阳
hóng
红
chù
处
juān
鹃
tí
啼
xuè
血
juān
。
tí
鹃
xuè
啼
yōu
血
,
yōu
悠
gǔ
悠
hèn
古
gèng
恨
,
píng
更
shuí
凭
shuō
谁
说
。
dāng
当
nián
年
xiǎn
险
ài
隘
chéng
成
xū
虚
shè
设
,
bāo
褒
xié
斜
zhàn
栈
dào
道
fēng
烽
yān
烟
jué
绝
fēng
。
yān
烽
jué
烟
chūn
绝
,
míng
春
mèng
明
lǐ
梦
dòng
里
,
xiāo
洞
chuī
箫
liè
吹
裂
。