饮云龙山放鹤亭

明代 王鏊
把酒高亭迟日晴,青山无限赴彭城。地横西楚英雄气,水泻南徐感慨声。 燕子楼前春草合,虎牢关外暮云生。不知放鹤人何在,辽海茫茫万里情。
jiǔ gāo tíng chí qíng   qīng shān xiàn péng chéng héng chǔ 西 yīng xióng shuǐ   xiè nán gǎn kǎi shēng    
yàn zi lóu qián chūn cǎo   láo guān wài yún shēng zhī fàng rén zài liáo   hǎi máng máng wàn qíng