因雨和杜韵

明代 王守仁
晚堂疏雨暗柴门,忽入残荷泻石盆。万里沧江生白发,几人灯火坐黄昏? 客途最觉秋先到,荒径惟怜菊尚存。却忆故园耕钓处,短蓑长笛下江村。
wǎn táng shū àn chái mén   cán xiè shí pén wàn cāng jiāng shēng bái   rén dēng huǒ zuò huáng hūn    
zuì jué qiū xiān dào   huāng jìng wéi lián shàng cún què yuán gēng diào chù duǎn   suō cháng xià jiāng cūn