因閒坐偶成韵谢黄虚谷

宋代 陈著
梦曾骑马踏京华,老矣盟鸥寄水涯。 回首故人多宿草,攒眉晚节自寒花。 南风漫把初心鼓,西日难将只手遮。 犹有穷吟谁管领,何时王翰作邻家。
mèng céng jīng huá   lǎo méng ōu shuǐ  
huí shǒu rén duō 宿 cǎo   cuán méi wǎn jié hán huā  
nán fēng màn chū xīn   西 nán jiāng zhī shǒu zhē  
yóu yǒu qióng yín shuí guǎn lǐng   shí wáng hàn zuò lín jiā