银山寺和宗禅师四季诗 秋

唐代 王质
尘埃飞不到郊坰,山鹿溪鱼任意行。密径竹烟迷暮影,幽岩松露滴秋声。 烧残野草斓斑黑,脱尽疏林隐约明。溪石棱棱波激激,水花红紫谢还生。
chén āi fēi dào jiāo jiōng   shān 鹿 rèn xíng jìng zhú yān yǐng   yōu yán sōng qiū shēng
shāo cán cǎo lán bān hēi   tuō jǐn shū lín yǐn yuē míng shí léng léng   shuǐ huā hóng xiè hái shēng