引驾行

宋代 晁补之
梅梢琼绽,东君次第开桃李。痛年年、好风景,无事对花垂泪。园里。旧赏处、幽葩柔条,一一动芳意。恨心事。春来间阻,忆年时、把罗袂。 雅戏。樱桃红颗,为插边明丽。又渐是。樱桃尝新,忍把旧游重记。何意。便云收雨歇,瓶沈簪折雨无计。谩追梅。凭谁向说,只厌厌地。
méi shāo qióng zhàn   dōng jūn kāi táo tòng nián nián hǎo fēng jǐng   shì duì huā chuí lèi yuán jiù shǎng chù yōu róu tiáo   dòng fāng hèn xīn shì chūn lái jiàn   nián shí luó mèi
yīng táo hóng   wèi chā biān míng yòu jiàn shì yīng táo cháng xīn   rěn jiù yóu zhòng biàn 便 yún shōu xiē   píng shěn zān shé mán zhuī méi píng shuí xiàng shuō   zhǐ yān yān