引駕行

宋代 晁補之
梅梢瓊綻,東君次第開桃李。痛年年、好風景,無事對花垂淚。園裡。舊賞處、幽葩柔條,一一動芳意。恨心事。春來間阻,憶年時、把羅袂。 雅戲。櫻桃紅顆,為插邊明麗。又漸是。櫻桃嘗新,忍把舊遊重記。何意。便雲收雨歇,瓶沈簪折雨無計。謾追梅。憑誰向說,只厭厭地。
méi shāo qióng zhàn   dōng jūn kāi táo tòng nián nián hǎo fēng jǐng   shì duì huā chuí lèi yuán jiù shǎng chù yōu róu tiáo   dòng fāng hèn xīn shì chūn lái jiàn   nián shí luó mèi
yīng táo hóng   wèi chā biān míng yòu jiàn shì yīng táo cháng xīn   rěn jiù yóu zhòng biàn 便 yún shōu xiē   píng shěn zān shé mán zhuī méi píng shuí xiàng shuō   zhǐ yān yān