映雪

清代 黄锡朋
贫士家传只一经,春风偏不到空庭。案头旧帙能分白,座上寒毡欲失青。 愧我竟成餐字蠹,凭渠权作照书萤。化为银界清凉近,凄绝遗山野史亭。
pín shì jiā chuán zhǐ jīng   chūn fēng piān dào kōng tíng àn tóu jiù zhì néng fēn bái zuò   shàng hán zhān shī qīng    
kuì jìng chéng cān   píng quán zuò zhào shū yíng huà wèi yín jiè qīng liáng jìn   jué shān shǐ tíng