因过坟山斋僧值雪遂赋小诗

宋代 李之仪
霜露悲伤老益增,辄凭精意托真乘。舞花忽报难遭瑞,佳气冥符不尽灯。 薝葡园中纷一色,兜罗世界结千层。五天应供非虚语,从此云头日日升。
shuāng bēi shāng lǎo zēng   zhé píng jīng tuō zhēn chéng huā bào nán zāo ruì   jiā míng jìn dēng
zhān yuán zhōng fēn   dōu luó shì jiè jié qiān céng tiān yìng gōng fēi   cóng yún tóu shēng