莺啼序

宋代 刘辰翁
愁人更堪秋日,长似岁难度。相携去、晼晚登高,高极正犯愁处。常是恨、古人无计,看今人痴绝如许。但东篱半醉,残灯自修菊谱。归去来兮,怨调又苦。有寒螀余赋。湖山外、风笛阑干,胡床夜月谁据。恨当时、青云跌宕,天路断、险艰如许。便桥边,卖镜重圆,断肠无数。是谁玉斧,惊堕团团,失上界楼宇。甚天误、婵娟余误。悔却初念,不合梦他,霓裳楚楚。而今安在,枫林关塞,回头忆著神仙处,漫断魂飞过湖江去。时时说与,地上群儿,青琐瑶台,阆风悬圃。琵琶往往,凭鞍劝酒,千载能胡语。叹自古、宫花薄命,汉月无情,战地难青,故人成土。江南憔悴,荒村流落,伤心自失梨园部,渺空江、泪隔芦花雨。相逢司马风流,湿尽青衫,欲归无路。
chóu rén gèng kān qiū   zhǎng shì suì nán xiāng xié wǎn wǎn dēng gāo   gāo zhèng fàn chóu chù cháng shì hèn rén   kàn jīn rén chī jué dàn dōng bàn zuì   cán dēng xiū guī lái   yuàn diào yòu yǒu hán jiāng shān wài fēng lán gān   chuáng yuè shuí hèn dāng shí qīng yún diē dàng   tiān duàn xiǎn jiān biàn 便 qiáo biān   mài jìng chóng yuán   duàn cháng shù shì shuí   jīng duò tuán tuán   shī shàng jiè lóu shén tiān chán juān huǐ què chū niàn   mèng   cháng chǔ chǔ ér jīn ān zài   fēng lín guān sài   huí tóu zhù shén xiān chù   màn duàn hún fēi guò jiāng shí shí shuō   shàng qún ér   qīng suǒ yáo tái   láng fēng xuán pa wǎng wǎng   píng ān quàn jiǔ   qiān zǎi néng tàn gōng huā mìng   hàn yuè qíng   zhàn nán qīng   rén chéng jiāng nán qiáo cuì   huāng cūn liú luò   shāng xīn shī yuán   miǎo kōng jiāng lèi huā xiāng féng fēng liú   shī 湿 jǐn qīng shān   guī