鶯啼序

宋代 劉辰翁
愁人更堪秋日,長似歲難度。相攜去、晼晚登高,高極正犯愁處。常是恨、古人無計,看今人痴絕如許。但東籬半醉,殘燈自修菊譜。歸去來兮,怨調又苦。有寒螿余賦。湖山外、風笛闌干,胡床夜月誰據。恨當時、青雲跌宕,天路斷、險艱如許。便橋邊,賣鏡重圓,斷腸無數。是誰玉斧,驚墮團團,失上界樓宇。甚天誤、嬋娟余誤。悔卻初念,不合夢他,霓裳楚楚。而今安在,楓林關塞,回頭憶著神仙處,漫斷魂飛過湖江去。時時說與,地上群兒,青瑣瑤台,閬風懸圃。琵琶往往,憑鞍勸酒,千載能胡語。嘆自古、宮花薄命,漢月無情,戰地難青,故人成土。江南憔悴,荒村流落,傷心自失梨園部,渺空江、淚隔蘆花雨。相逢司馬風流,濕盡青衫,欲歸無路。
chóu rén gèng kān qiū   zhǎng shì suì nán xiāng xié wǎn wǎn dēng gāo   gāo zhèng fàn chóu chù cháng shì hèn rén   kàn jīn rén chī jué dàn dōng bàn zuì   cán dēng xiū guī lái   yuàn diào 調 yòu yǒu hán jiāng shān wài fēng lán gān   chuáng yuè shuí hèn dāng shí qīng yún diē dàng   tiān duàn xiǎn jiān biàn 便 qiáo biān   mài jìng chóng yuán   duàn cháng shù shì shuí   jīng duò tuán tuán   shī shàng jiè lóu shén tiān chán juān huǐ què chū niàn   mèng   cháng chǔ chǔ ér jīn ān zài   fēng lín guān sài   huí tóu zhù shén xiān chù   màn duàn hún fēi guò jiāng shí shí shuō   shàng qún ér   qīng suǒ yáo tái   láng fēng xuán pa wǎng wǎng   píng ān quàn jiǔ   qiān zǎi néng tàn gōng huā mìng   hàn yuè qíng   zhàn nán qīng   rén chéng jiāng nán qiáo cuì   huāng cūn liú luò   shāng xīn shī yuán   miǎo kōng jiāng lèi huā xiāng féng fēng liú   shī jǐn qīng shān   guī