莺啼序

清代 况周颐
轻荫半湖翠罨,想临妆媚妩。镜奁远、一抹愁痕,闹红谁在深处。 谩幽憩、银笺按拍,凉蝉唤入花间去。甚香风、别样温柔,淡摇洲渚。 故故来迟,傍柳画舸,似淩波未许。翠堤外、人各天涯,曲阑应向凝伫。 只娉婷、红衣倒影,记愁绝、中仙说与。露房擎、青子离离,为谁心苦。 菱花自小,苇叶长愁,紫萍是坠絮。问并作、几多红怨,画里回首,却又盈盈,未开刚吐。 芳尘去后,蘅皋悽断,非花非雾情何极,锦鳞多、恨字难分付。 凉云十里,鸳鸯不是催归,有人玉鞯愁驻。 逢花最惜,见说为花,便有花暗妒。向此际、揭天丝管,踠地帘栊,一任微波,鉴人幽愫。 风裳水佩,罗衣纨扇,年年花好人易老,望蓬山、肠断花知否。 踏摇细桨声中,路入疏烟,似闻怨语。
qīng yīn bàn cuì yǎn   xiǎng lín zhuāng mèi jìng lián yuǎn chóu hén nào hóng   shuí zài shēn chù      
mán yōu yín jiān àn pāi liáng   chán huàn huā jiān shén xiāng fēng bié yàng wēn róu dàn yáo zhōu   zhǔ        
lái chí   bàng liǔ huà   shì líng wèi cuì wài rén tiān lán   yīng xiàng níng zhù      
zhǐ pīng tíng hóng dào yǐng   chóu jué zhōng xiān shuō fáng qíng qīng wèi shuí xīn            
líng huā xiǎo   wěi zhǎng chóu   píng shì zhuì wèn bìng zuò duō hóng yuàn huà   huí shǒu què yòu   yíng yíng wèi kāi   gāng      
fāng chén hòu   héng gāo duàn   fēi huā fēi qíng   jǐn lín duō hèn nán fēn    
liáng yún shí   yuān yāng shì cuī guī   yǒu rén jiān chóu zhù  
féng huā zuì   jiàn shuō wèi huā   biàn 便 yǒu huā àn xiàng jiē tiān guǎn wǎn   lián lóng rèn   wēi jiàn rén   yōu      
fēng shang shuǐ pèi   luó wán shàn   nián nián huā hǎo rén lǎo   wàng péng shān cháng duàn huā zhī fǒu    
yáo jiǎng shēng zhōng   shū yān   shì wén yuàn